Thứ Tư, 20 tháng 1, 2010

Bức xúc...

QUYỀN LỰC NHÂN DÂN TRƯỚC QUỐC NẠN THAM NHŨNG VÀ TƯƠNG LAI ĐẤT NƯỚC
********http://www.dddcvn.org/*******
THAM NHŨNG LÀ TỘI ÁC, PHẢI DIỆT TRỪ. HÃY CÙNG NHAU GÓP Ý KIẾN CHO CÔNG CUỘC DIỆT TRỪ QUỐC NẠN THAM NHŨNG TẠI VIỆT NAM.
(Kỷ niệm 2 năm ngày thành lập HNDVNCTN - Do Các Cựu Chiến Binh Và Sinh Viên Biên Soạn)
Tương lai của đất nước không thể tùy thuộc vào quyết định của một cá nhân, một nhóm người hay một đoàn thể. Đảng và Nhà nước không có quyền tự quyết định cho tương lai của đất nước nếu không có sự ưng thuận của đại đa số nhân dân. Thế nhưng trên thực tế thì từ bấy lâu nay tại Việt Nam Đảng và Nhà nước đã tự quyết định mọi vấn đề trong xã hội một cách độc đoán, bất chấp cả công lý, pháp lý và đạo lý. Chính vì thế mà Đảng và Nhà nước đã gây ra nhiều vấn đề tai hại trầm trọng, làm nhức nhối cả xã hội và để lại cho tương lai của đất nước những hậu quả không lường. Điển hình của sự việc nêu trên là vấn đề tham nhũng và chống tham nhũng. Hai vấn đề này đã và đang gây hại trầm trọng cho đất nước. Vấn đề tham nhũng là tội ác, do các cán bộ Đảng và Nhà nước gây ra thì không có gì là khó hiểu, nhưng chống tham nhũng mà cũng gây tội ác không kém gì nạn tham nhũng thì đây mới là vấn đề khó hiểu. Tại sao lại như thế? Vì Đảng và Nhà nước chủ trương giành độc quyền chống tham nhũng mà đã dẫn đến tình trạng trù dập dân, bắt người trái phép tràn lan. Đây là tội ác chụp mũ, khủng bố, tù đày người dân, những người thật sự đấu tranh chống tham nhũng. Vấn đề này đã làm cho rất nhiều người nảy sinh ra nhiều câu hỏi về Đảng và Nhà nước. Một câu hỏi đang lan tràn khắp nơi hiện nay là:
ÐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC CHỐNG THAM NHŨNG HAY CHỦ TRƯƠNG NUÔI DƯỠNG THAM NHŨNG?
Câu hỏi hiện nay là Đảng và Nhà nước chống tham nhũng hay chủ trương nuôi dưỡng tham nhũng, chứ không hỏi là các cán bộ Đảng và Nhà nước có tham nhũng hay không. Vì Ðảng và Nhà nước đã thừa nhận nạn tham nhũng đang là quốc nạn tại Việt Nam và thủ phạm của tệ tham nhũng chính là các cán bộ đảng viên của Đảng trong Nhà nước. Đây là vấn đề hết sức phức tạp, vì thủ phạm của nạn tham nhũng mà hô hào chống tham nhũng và lại giành quyền chống tham nhũng độc quyền. Thế thì sự thật về tình trạng tham nhũng và vấn đề chống tham nhũng của Đảng và Nhà nước như thế nào? Chúng ta phải công tâm, nhìn vào thực tế và dựa vào cụ thể thì mới có kết luận chính xác. Sau đây là những chứng cứ đã dẫn đến kết luận ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC ĐÃ KHÔNG THẬT SỰ CHỐNG THAM NHŨNG. Và vấn đề không thật sự chống tham nhũng đã là một CHỦ TRƯƠNG của Đảng và Nhà nước. Nếu chống tham nhũng thì Đảng và Nhà nước đã dân chủ hóa đất nước, vì dân chủ hóa đất nước là giải pháp cơ bản nhất mà chính phủ nào cũng phải biết. Dân chủ hóa đất nước có nghĩa là Ðảng và Nhà nước phải để cho đất nước có bầu cử tự do và công bằng; Ðảng phải tuân thủ nghiêm chỉnh pháp luật của Nhà nước và Nhà nước phải có pháp luật công minh; cả Đảng và Nhà nước phải tôn trọng quyền tự do báo chí của nhân dân. Những giải pháp đó Đảng và Nhà nước đã nói đến rất nhiều, nhưng Đảng và Nhà nước chưa bao giờ thực hiện đúng!!! Nếu chống tham nhũng thì Ðảng và Nhà nước đã chấp thuận cho Hội Nhân Dân Việt Nam Ủng Hộ Ðảng Và Nhà Nước Chống Tham Nhũng được tự do hoạt động. Nếu chống tham nhũng thì Đảng và Nhà nước đã không lén lút trấn áp hay chụp mũ, bắt bớ, tù đày những người đấu tranh chống tham nhũng. Cụ thể điển hình là trường hợp của Đại tá Phạm Quế Dương và Giáo sư Trần Khuê. Đây là hai nhân sĩ kiên quyết chống tham nhũng đang bị Đảng và Nhà nước giam cầm hiện nay. Sau đây là những luận chứng đã dẫn đến kết luận ĐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC CHỦ TRƯƠNG NUÔI DƯỠNG THAM NHŨNG. Và chủ trương nuôi dưỡng tham nhũng đã trở thành chính sách “NGẦM” của Đảng và Nhà nước. Vấn đề giành độc quyền chống tham nhũng: Nếu Đảng và Nhà nước không chủ trương nuôi dưỡng tham nhũng thì Đảng và Nhà nước đã không giành giữ độc quyền chống tham nhũng. Vấn đề “giành chống tham nhũng độc quyền” rõ ràng là việc có lợi trước mắt cho các cán bộ Đảng và Nhà nước. Cho dù vấn đề này chống lại quy luật công bằng xã hội, chống lại luật pháp quốc gia, công ước quốc tế, và chống lại ngay cả khẩu hiệu chiến lược “chống độc quyền” của Đảng và Nhà nước. Chỗ sản sinh ra tham nhũng mà giành độc quyền chống tham nhũng thì nạn tham nhũng trở thành quốc nạn là hậu quả đương nhiên. Vấn đề chồng chéo của Đảng trong Nhà nước: Trong chế độ toàn trị thì Đảng là trên hết, Nhà nước chỉ là công cụ của Đảng. Trên thực tế tại Việt Nam thì Đảng là Nhà nước, Nhà nước là Đảng. Giữa Đảng và Nhà nước không có sự cách biệt hay khác biệt. Chính vì thế mà nạn tham nhũng lộng hành. Trong xã hội dân chủ, Đảng phải biệt lập với Nhà nước, công an không thể là một công cụ của Đảng mà công an phải hành sự theo pháp luật của Nhà nước. Nếu Việt Nam là một xã hội dân chủ thì tình trạng tham nhũng như hiện nay sẽ không thể nào xảy ra. Vấn đề chế độ tiền lương không đủ sống: Lương của nhiều công nhân viên nhà nước vẫn còn trên dưới nửa triệu đồng một tháng. Trong khi đó nhu cầu tối thiểu cho cuộc sống của một gia đình trung bình ở các thành phố còn cao hơn thế nữa. Do đó, cán bộ mà được cầm quyền là cứ việc tìm cách mà cầm tiền vì nếu không tham nhũng thì lấy đâu ra mà sống và nếu bắt hết bọn tham nhũng thì còn ai mà lo việc cho Đảng. Còn lương của các viên chức cao cấp trong chính phủ cũng chưa đến hai triệu đồng một tháng, thế thì làm sao những vị lãnh đạo xuất thân từ giai cấp vô sản đó có được những tài sản và tài khoản hiện nay? Sự thật đã là như vậy, vì thế mà chiến sĩ và nhân dân, nhất là giới trẻ và các cựu chiến binh muốn trình bày sơ lược những ưu tư về quốc nạn tham nhũng hiện nay tại Việt Nam. Những ưu tư sau đây không chỉ là những trăn trở của chiến sĩ và nhân dân mà cũng là những trăn trở của các đảng viên và cán bộ liêm chính:
THAM NHŨNG LÀ MỘT TỘI ÁC CỦA CÁC LÃNH ÐẠO ÐẢNG VÀ NHÀ NƯỚC
Thật đúng như thế, “Tham nhũng là ăn cắp, là đục khoét của nhân dân, là ăn bớt của bộ đội, là tội ác." Ðó là lời tuyên bố của ông Hồ Chí Minh trước đây. Hiện nay, trong bộ luật hình sự của nước CHXHCNVN, tham nhũng là một tội danh hình sự mà hình phạt cao nhất là tử hình. Thế mà, ở Việt Nam ta nạn tham nhũng giờ này đã hoành hành khắp nước. Cán bộ cả đảng thi đua tham nhũng, toàn dân đang phải cam chịu. Việc các lãnh đạo Ðảng và Nhà nước luôn bào chữa tội tham nhũng là do một bộ phận cán bộ đảng viên trong bộ máy Ðảng và Chính quyền là không hợp lý, vì nếu chỉ có một bộ phận cán bộ Đảng viên tham nhũng thì nạn tham nhũng làm sao có thể trở thành quốc nạn? Không còn nghi ngờ gì nữa - với cơ chế độc đảng, chính sách độc đoán, pháp luật phi công lý của XHCN như thế, đó là những động lực mạnh mẽ đã thúc đẩy các lãnh đạo đảng sa vào đường tội ác. Tình trạng tham nhũng đang diễn ra nghiêm trọng trong hàng ngũ cán bộ Đảng từ trên xuống dưới đã là một tội ác. Nhưng nạn chụp mũ, trấn áp, tù đày những người đấu tranh chống tham nhũng như trường hợp của Ðại tá Phạm Quế Dương và Giáo sư Trần Khuê hiện nay lại là một tội ác nữa. Đây là cụ thể của hành động gây tội ác chồng lên tội ác.
THAM NHŨNG LÀ MỘT NHỨC NHỐI TRONG XÃ HỘI
Tham nhũng là tế bào ung thư trong xã hội. Cần phải chữa trị. Không thể chỉ nói suông. Tham nhũng đã phá hoại biết bao công trình trong xã hội, đã gây nợ vay mượn nước ngoài hàng tỷ tỷ đồng và ngày một chồng chất mà nhân dân và nhiều thế hệ kế tiếp phải gánh trả. Nạn tham nhũng trầm trọng như vậy đã thực sự ngăn chặn sự phát triển của đất nước. Chính nạn tham nhũng đã làm cho nhân dân nghèo, chiến sĩ khổ, sinh viên không tìm được việc làm và giới trẻ vô vọng trước tương lai. Nhưng đời sống của chiến sĩ và nhân dân sẽ còn tệ hơn nữa nếu tình trạng tham nhũng hiện nay không được khắc phục. Nạn tham nhũng đã làm cho khoảng cách giầu nghèo trong xã hội ngày càng gia tăng. Giai cấp giàu có ở Việt Nam hiện nay là giai cấp bà con cán bộ Đảng, giai cấp nghèo khổ nhất nước là giai cấp công nhân, nông dân và bộ đội. Nhưng nhức nhối hơn cả là Ðảng và Nhà nước đang NUÔI DƯỠNG THAM NHŨNG như là một CHỦ TRƯƠNG thay vì phải nghiêm chỉnh diệt trừ tham nhũng như là một nhiệm vụ.
CHO NÊN, CHỐNG THAM NHŨNG ĐANG LÀ MỘT BỨC XÚC CỦA CẢ NƯỚC. Tham nhũng là giặc nội xâm. Phải diệt trừ. Không thể tiếp tục dung túng hay khuất phục. Về phương diện nhận định, người dân lương thiện ai cũng ÐỒNG THUẬN với Ðảng và Nhà nước về hiện trạng tham nhũng tại Việt Nam, như: tham nhũng là quốc nạn, là giặc nội xâm, là ngặn cản sự phát triển của đất nước; tệ tham nhũng chưa được ngăn chặn, đẩy lùi một cách cơ bản; phải chống tham nhũng quyết liệt hơn, phải bảo vệ những người kiên quyết chống tham nhũng… Nhưng về phương diện hành động, người dân lương thiện ai cũng KHÔNG ÐỒNG THUẬN với chủ trương chống tham nhũng của Ðảng và Nhà nước như thế. Chính vì vậy mà đã dẫn đến kết luận khẳng định rằng: Ðảng và Nhà nước đã bất lực trong việc chống tham nhũng. DO ĐÓ, CHỐNG THAM NHŨNG BÂY GIỜ LÀ NGHĨA VỤ CỦA TOÀN DÂN, TOÀN QUÂN. Thế thì cuộc chiến chống giặc nội xâm phải bắt đầu. Một bên nhất quyết đấu tranh chống tham nhũng không khoan nhượng, một bên kiên quyết tham nhũng cho đến cùng. LÀ NGƯỜI VIỆT NAM, BẠN CÓ QUYẾT ĐỊNH PHẢI CHỐNG THAM NHŨNG HAY KHÔNG?
Xin vào trang Web này > http://www.dddcvn.org/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét